TÔI ĐÃ MẤT 40 NĂM CHỈ ĐỂ HỌC CÁCH... NINH CHÍNH MÌNH
TRƯỞNG THÀNH LÀ KHI TA HỌC ĐƯỢC CÁCH... NINH CHÍNH MÌNH Nồi nước dùng ngọt thanh, trong vắt – và bài học đắt giá của sự trưởng thành Tôi hơn 40 tuổi, nấu ăn rất nhiều nhưng chỉ rất gần đây mới học cách hầm một nồi xương đúng chuẩn ngọt thanh, trong vắt.... Có một thời tôi nấu rất nhiều nồi xương vừa hôi, vừa đục. Tôi tưởng lửa càng lớn thì càng nhanh chín. Tôi tưởng ninh càng lâu thì càng ngọt. Tôi tưởng cứ cố thêm chút nữa là mọi thứ sẽ “ổn”. Đời tôi lúc đó cũng giống hệt một nồi nước dùng sôi ầm ầm — sục bọt, bốc khói, và chẳng ai muốn nếm. Rồi tôi học lại từ đầu. Không phải học nấu ăn. Mà học cách… ninh chính mình. 1. Rửa xương – Không phải thứ gì cũng xứng đáng được giữ lại Xương mua về không thể bỏ thẳng vào nồi. Phải rửa từng khúc. Phải xối nước lạnh. Phải ngâm muối loãng để tan mùi máu, tan bọt bẩn. Tay lạnh, nước lạnh, nhưng phải làm. Tôi...







